Năm 1900, Trung Quốc đứng ở vị trí khiêm tốn thứ 17 trong danh sách đối tác ưu tiên của các nước Mỹ Latinh. Năm 2011, Trung Quốc đứng đầu bảng với nhân cách là thị trường xuất khẩu đối với Brazilia, Chile và Peru, và là đối tác lớn thứ 2 về xuất khẩu đối với Argentina, Cuba, Urugoay, Columbia và Venezuela. Trong khoảng thời gian nói trên, kim ngạch hàng năm tăng từ mức tầm thường 8 tỷ USD lên 230 tỷ USD. Các nhà lãnh đạo Trung Quốc dự đoán, đến năm 2017, con số này sẽ tăng lên đến 400 tỷ USD. Bên cạnh việc xây dựng các thành thị quy mô rộng lớn, Trung Quốc mở các mạng lưới đường bộ và đường sắt mới, Mỹ Latinh có mọi nguồn lực cho các dự án đầy tham vọng của Trung Quốc. Đồng, kẽm của Chile, quặng sắt của Peru và Brazilia được nhập cảng vào Trung Quốc với số lượng lớn. Trung Quốc chiếm gần 40% xuất khẩu nông sản của khu vực này ra thế giới. Các nước Mỹ Latinh cung cấp cho giang sơn Trung Quốc nghèo tài nguyên một lượng lớn thịt bò, gia cầm, đậu nành, ngô và cà phê. Tuy nhiên, những mối quan hệ này cũng có mặt trái của nó. Nhà ngoại giao và là học giả của Venezuela, ông Alfred Thoreau, trong cuốn “Thế giới bị đảo lộn” đã phân chia thành 2 nhóm nước – nước chiến thắng và nước thua. Mexico thuộc số các nước thua. Mexico là nước nhập cảng nguyên liệu, trong đó có ngô và đậu nành, đã bị tổn thất, khi Trung Quốc tăng năng lực sinh sản, thì các nhà máy của Mexico mất khả năng cạnh tranh. Từ năm 2001-2006, tỷ trọng của Mexicolap dat truyen hinh avgtrong nhập cảng máy tính cá nhân chủ nghĩa (PC) của Mỹ giảm 2 lần, còn có 7%, trong khi cùng kỳ, tỷ trọng của Trung Quốc tăng hơn gấp 3, lên 45%. Các nước có “loại hình kinh tế Brazilia” thuộc số nước chiến thắng, vì Trung Quốc tăng mạnh nhập khẩu từ các nhà sinh sản Peru và Chile. 3/4 tăng trưởng kinh tế của các nước Mỹ Latinh là nhờ xuất khẩu vật liệu. Tốc độ tăng trưởng ở các nước có mối quan hệ thương nghiệp chặt đẹp nhất với Trung Quốc đạt 5%. Nhưng ngay lúc này, vào thời hoàng kim, nhập cảng hàng giá rẻ từ Trung Quốc đã làm tổn hại các nhà sản xuất ở các nước như Brazilia, là nơi có cơ sở công nghiệp phức tạp. Những vấn đề tương tự cũng xuất hiện ở những nước khác mà xuất khẩu hàng nguyên liệu sang Trung Quốc, bắt đầu từ Australia và kết thúc là Mông Cổ. Do tăng trưởng kinh tế Trung Quốc giảm từ mức 2 chữ số dự đoán xuống 7,5% trong năm nay, các chỉ số kinh tế của một số nước xuất khẩu vật liệu có thể giảm sút. Ở các nước như Brazilia, hậu quả của tốc độ tăng trưởng chậm lại của nền kinh tế Trung Quốc không đến nỗi xấu: thậm chí nếu nhu cầu kim khí giảm xuống, thì nhu cầu thịt và ngũ cốc vẫn tăng lên. Chìa khóa thành công của các nước Mỹ Latinh và các nước cung cấp nguyên liệu sang Trung Quốc khác nằm ở việc xây dựng các mối quan hệ thương nghiệp có thể tối đa hóa giá trị gia tăng, thậm chí đó chỉ là thương hiệu hoặc chế biến vật liệu. Thí dụ của Canada, Australia và Chile cho thấy, không có hàng hóa hạng nhất để xuất khẩu, không nhất định có nghĩa đó là nền kinh tế hạng nhì./. ML ( vestifinance.Ru ) |