Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Ẩm thực vỉa hè: “Có chết ngay mẹo hay đâu mà sợ”.

Ly trà chanh thơm ngon đến tay khách pha chế bằng bột chè (xuất xứ từ TQ) hòa với 1kg đường hóa học, có thể thay thế cho 400kg đường bình thường, cộng thêm một ít chất tạo mùi chanh

Ẩm thực vỉa hè: “Có chết ngay đâu mà sợ”

Gần đây, thông báo về việc nhiễm khuẩn AH (vi khuẩn ăn thịt người) được lan truyền rộng rãi như một lời cấp báo đối với những người có thói quen sử dụng thức ăn đường phố kém vệ sinh.

1 cũng không “thoát khỏi” nạn hàng rong nhếch nhác. Anh Nguyễn Văn Thành, công nhân may tại Khu công nghiệp Tân Tạo cho biết: “Nói thức ăn hạ là tai hại, nhưng thật ra đi chợ về nấu bếp cũng không mấy an toàn. Các sản phẩm này lại được tuồn ra thị trường duyệt y những hàng quán lề đường, và người dân lại khó thể phân biệt đâu là “thượng vàng hạ cám”.

800 bệnh nhân, trong đó có đến 18 trường hợp đã tử vong. Thật vậy, dẫu bên cạnh là rác thải, hay những món thịt gà, thịt heo nom ngon lành nhưng khi ăn có mùi khó chịu thì cứ vẫn hút khách do giá thành phù hợp với túi tiền tài đa số người dân và cũng chính từ tâm lý “có chết ngay đâu mà sợ”.

5, TP. Các thầy thuốc tại Bệnh viện Nhiệt đới TP. 1) luôn là nơi cuốn đông người đến tìm mua. Thực khách vô tư lự thưởng thức món ăn tại những hàng quán đường phố nhếch nhác Chính do vậy giải pháp đột phá để đảm bảo ATVSTP thức ăn đường phố chính là ý thức và hành động của mỗi người”. Những bữa ăn vừa nhanh, gọn, lại rẻ chính là chọn lọc hàng đầu của hồ hết dân lao động, sinh viên hoặc những người có thu nhập thấp, làng nhàng.

Ngoại ô đành rằng, đến khu trọng tâm nức tiếng về làm du lịch như Q. HCM cho biết tuy nhạy cảm với nhiều kháng sinh và dễ bị kháng sinh tiêu diệt nhưng do bệnh diễn biến nhanh, bệnh nhân hoại tử nhiều tổ chức, dễ sốc nặng và suy đa tạng nên tỷ lệ tử vong trước đây có thể tới gần 100%.

Ngành chức năng cũng ráo riết rà soát và cấm bán hàng rong tại những địa điểm nêu trên. Và mới đây, một điều tra về tình trạng bệnh ỉa chảy cấp trên 8 hộ gia đình thì có từ 12 - 13% duyên cớ dẫn đến ngộ độc là do thức ăn đường phố

Ẩm thực vỉa hè: “Có chết ngay đâu mà sợ”

Vừa kêu một tô bánh canh bán ở vỉa hè đường Sư Vạn Hạnh, chưa kịp ăn hết thì trong tô của em xuất hiện vài sợi tóc dài ngoằn, đụng vào cái tô đựng thấy nhơn nhớt, chắc tại rửa chưa kỹ, em cũng thấy hơi ơn ớn. Hóa chất tạo mùi, màu bày bán tràn lan, mua gì cũng có Để chạy theo lợi nhuận, người bán sẵn sàng coi thường tính mệnh của người tiêu dùng khi hàng loạt các quán trà chanh vỉa hè dùng hóa chất để thay thế các nguyên liệu tự nhiên.

Thế nên, vô khối hàng quán buôn bán thức ăn, thức uống hò cứ vô tư lự mọc lên, bất chấp mọi thế của nhà quản lý. Ví như món trà chanh thơm ngon với giá cực rẻ thật ra chẳng khác nào “một ly hóa chất”.

Bệnh nan y từ thức ăn đường phố thầy thuốc Trần Văn Ký còn cho biết thêm, tuy không chết ngay, nhưng rõ ràng nguy cơ mắc các chứng bệnh nan y thực từ phẩm đường phố đang treo lửng lơ trên đầu người dân, khi hàng loạt các loại thực phẩm, bánh trái bị tẩm ướp hóa chất độc hại được phát hiện. Thức ăn đường phố từ lâu đã trở thành nhu cầu của người dân nhất là các tỉnh thành lớn.

Cũng cùng tâm lý đó, hàng loạt người dân khi được phỏng vấn đều đáp đại loại như biết là hiểm nguy nhưng cũng “nhắm mắt đưa chân” bởi … “ăn vào cũng thấy thường ngày thôi, có bị gì đâu mà sợ”.

Thầy thuốc Trần Văn Ký - cáng đáng chuyên môn của văn phòng phía Nam, Hội Khoa học kỹ thuật an toàn thực phẩm Việt Nam - cho biết: “Tỷ lệ người nhiễm bệnh về đường tiêu hóa do ăn thức ăn đường phố không đảm bảo vệ sinh trên thực tiễn rất cao.

Đi làm đã mệt rồi, về chỉ muốn ăn gì đó cho nhanh rồi nghỉ ngơi lấy sức thôi”. Hàng quán vỉa hè quản lý không xuể đành rằng, còn chưa kể đến hàng loạt các cơ sở sinh sản thực phẩm chế biến sẵn như bún, phở, bánh tráng, bánh ướt… vi phạm nghiêm trọng về các tiêu chuẩn an toàn khi vô tư lự dùng hóa chất bảo quản, các chất phụ gia vượt ngưỡng quy định gấp nhiều lần.

Tiêu biểu như vụ ngộ độc bánh mì tại Tuy Hòa (Phú Yên) đã khiến 29 người phải nhập viện. Tuy nhiên, gần đây xuất hiện thông tin gelatin bẩn từ TQ, được sinh sản từ da động vật phế thải, bị phát hiện nhiễm kim khí nặng rất độc là chromium, hay được nhập khẩu không rõ nguồn gốc, thành phần, nhãn mác làm người tiêu dùng hoang mang.

Nhận thấy tình trạng nhếch nhác như trên, cơ quan chức năng cũng luôn đi “dẹp”. Trong khu ẩm thực tự phát ở một con hẻm góc đường Sư Vạn Hạnh giao với Hòa Hảo Q. Ông Lê Thanh Hải - giảng sư khoa công nghệ sau thu hoạch Đại học Hùng Vương TP

Ẩm thực vỉa hè: “Có chết ngay đâu mà sợ”

Điều đáng nói, bất cứ người tiêu dùng nào cũng biết những nguy cơ tiềm tàng khi dùng thức ăn đường phố, nhưng họ vẫn “nhắm mắt đưa chân”, còn các nhà quản lý hầu như bất lực với vô số hàng quán, thức ăn thềm kém vệ sinh cứ đua nhau mọc lên la liệt. Đến khi thấy tình hình lặng lại dọn ra… bán tiếp.

Mà hễ càng rẻ thì lại càng cuốn người mua. Bởi rất nhiều hàng quán đã dùng gelatin bẩn, giá rẻ từ TQ có chất gây ung thư, sỏi thận, để tạo nên những viên “khúc bạch” nom rất ngon.

Và hiện, tình hình ngộ độc do thức ăn đường phố đã trở nên phức tạp và hiểm hơn khi đã xuất hiện các vụ ngộ độc thực phẩm hàng loạt. Bệnh có thể diễn biến nhiều thể, nhưng hiểm nguy nhất là trường hợp hoại tử dần dần (ăn thịt người).

Điển hình như tại khu “cà phê bệt” Công viên 30/4, hay bùng binh Hồ Con Rùa… Hàng rong tại các khu này tấp nập từ sáng sớm cho đến 11 – 12 giờ đêm. Theo lẽ thường, người kinh dinh càng không chú ý đến vệ sinh an toàn thực phẩm thì uổng bỏ ra càng thấp và thức ăn bán ra lại càng rẻ. Bởi quá trình nhiệt hóa khi thổi nấu, nếu gelatin không sạch, các kim khí nặng trong đó sẽ được phóng thích.

Nhưng người bán hàng rong vốn dĩ đã có kinh nghiệm “chạy công an”, nên mỗi khi nhác thấy bóng Đội quản lý thành phố đi kiểm tra là họ đã kịp thu vén rồi chạy đi… mất dạng. Vỏ xoài, rau răm các thứ được đựng nhếch nhác trong một bì ni-lông nhỏ bày ngay trên lề đường đầy khói bụi, ruồi nhặng.

Hàng chục loại thức ăn từ bánh tráng trộn, hột gà nướng, bắp xào… được bày bán la liệt. Bàn bạc về vấn đề này, ông Lâm Quốc Hùng - Cục ATVSTP - cho rằng không thể phủ nhận thời kì qua, các cơ quan chức năng đã tích cực vào cuộc tuyên truyền, vận động cũng như thẳng tính rà soát nhiều cơ sở kinh doanh thức ăn đường phố.

Thùy My - Hồng Ân (Dòng Đời). Chè khúc bạch, món giải khát được giới trẻ ưa thích và tạo ra cơn sốt gần đây cũng đang gây bất an cho người tiêu dùng

Ẩm thực vỉa hè: “Có chết ngay đâu mà sợ”

Đặc biệt, món bánh tráng trộn bên hông Bưu điện TP. Nên ta có thể nhận thấy nhiều hàng quán vỉa hè đã bày vẽ đồ ăn trong tủ kiếng, che chắn cẩn thận, dùng găng ni-lông hay công cụ để gắp thức ăn.

Chè khúc bạch hầu hết được chế biến bằng gelatin bẩn từ Trung Quốc Như bạn Lê Hồng Lợi, sinh viên năm 2 Trường CĐ Kinh tế san sớt: “Có một lần vừa đi học về, vì quá đói bụng nên em cùng bạn rủ nhau đi ăn.

Chúng sinh ra độc tố ruột, gây độc cho tế bào, làm tổn thương tổ chức cơ thể. HCM, dễ dàng nhận thấy hàng loạt ly cốc chỉ được tráng sơ qua rồi dùng lại để “tiết kiệm hoài”, ngay cả những chiếc ống hút dùng xong cũng được người bán tận dụng một cách tối đa.

Trước cổng chính Bến xe Chợ Lớn, Q. 5, hai bên đường bày bán đủ các loại thức uống và thực phẩm chế biến sẵn. Trước những tồn tại từ khâu quản lý, cũng như khó có thể đòi hỏi cao hơn về ý thức, đạo đức kinh doanh của người bán hàng, thì chính người dân phải tự có tinh thần để bảo vệ bản thân khỏi những hiểm họa trước mắt từ thức ăn, thức uống đường phố.

Như gần đây nhất là hàng loạt các mẫu bún, phở, bánh ướt… bị phát hiện có chứa chất tinopal, acid oxalic là hóa chất công nghiệp không có trong danh mục cho phép của Bộ Y tế và chất natri sulfite có trong danh mục nhưng vượt mức cho phép. Việc phòng nhiễm loại vi khuẩn ăn thịt người này cần lưu ý nhất là phải chế biến hợp vệ sinh khi ăn các loại cá, hải sản, thực phẩm nói chung, nước sinh hoạt và nước uống; dùng các chất sát khuẩn và thuốc kháng khuẩn hiệp.

Đặc biệt là những nơi tập trung đông người hỗ tương như bệnh viện, công viên, bến xe, nhà máy… thực tiễn cho thấy, hồ hết người tiêu dùng đều biết thức ăn đường phố có nguy cơ bị “nhiễm khuẩn” rất cao, vậy tại sao người kinh doanh vẫn bán được hàng? Một trong những duyên cớ cốt tử là bởi giá rẻ thích hợp với túi tiền của người lao động, sinh viên, học sinh… vốn là đối tượng chiếm phần lớn tại các đô thị lớn.

Các loại thức uống đường phố cũng có nguy cơ bị nhiễm độc rất cao. Chúng ta cũng có hệ thống truy xuất cỗi nguồn nhưng đang trong giai đoạn xây dựng, soát quá trình sản xuất còn nhiều bất cập vì có tới 80% hộ sản xuất nhỏ lẻ rất khó khăn cho công tác quản lý an toàn thực phẩm. HCM đâu đâu cũng thấy hàng rong, thức ăn thềm mọc tràn lan.

Trong khi các nước phát triển vận dụng phương thức quản lý an toàn thực phẩm từ quy trình sinh sản, như Nhật Bản 99% quản lý an toàn trên điều kiện sinh sản, chỉ có 1% quản lý trên sản phẩm vì phí quản lý sản phẩm rất đắt đỏ

Ẩm thực vỉa hè: “Có chết ngay đâu mà sợ”

Hãy tự bảo vệ mình Theo Cục ATVSTP thuộc Bộ Y tế thì chỉ trong 6 tháng đầu năm nay, toàn quốc đã có 87 vụ ngộ độc thực phẩm với hơn 1. Vậy mà “bất chấp hoàn cảnh”, thực khách vẫn cứ vô tư lự thưởng thức những món khoái khẩu tại khu ẩm thực này.

Bên cạnh đó, còn do chính tinh thần tự bảo vệ bản thân của người tiêu dùng.

HCM, hàng quán mọc lên đông đúc và thực phẩm nghiễm nhiên phơi bày không tủ kính bưng bít; không bảo quản hợp vệ sinh; vật dụng bán hàng được đặt dưới nền ẩm ướt; ngay gần khu vực cống rãnh bốc mùi. Và không ít người ăn uống thực phẩm đường phố với tâm lý, có chết ngay đâu mà sợ. Muốn mua đồ an toàn thì phải vào siêu thị, giá rau củ, thịt cá ở siêu thị cũng mắc hơn chút đỉnh, mà công nhân như tụi tôi thời kì đâu đi siêu thị thẳng băng.

Đáng nói là, số vụ ngộ độc thực phẩm do dùng thức ăn đường phố ngày càng tăng, chiếm từ 2 - 3% trên tổng số.

Chẳng những mất mỹ quan thành phố, mà hầu như người tiêu dùng nào cũng biết nguy cơ ngộ độc thực phẩm rất cao đến từ những hàng quán như thế này. 10, TP. Phần đông những người từng ăn thức ăn đường phố ai cũng từng vài lần có triệu chứng đau bụng, nôn ói, ỉa chảy, sốt.

Đây là loại vi khuẩn độc, chúng có thể thâm nhập thân người qua đường miệng khi uống nước, ăn rau, cá, hải sản… rồi đi vào máu. Các chất này khi bị hấp thu lâu dài có nguy cơ làm tổn hại đường tiêu hóa, niêm mạc thành ruột và có thể dẫn đến viêm loét dạ dày. Nhưng do chủ quan, không để ý nên không phát hiện được căn nguyên”.

Nếu vào thân thể thì những thành phần này khó thu nạp được, quá trình dài có thể gây rối loạn gien dẫn đến ung thư hay sỏi thận”. Gelatin là một chất rắn không màu, không vị, giòn (khi để khô), làm từ collagen lấy trong da heo và xương gia súc

Ẩm thực vỉa hè: “Có chết ngay đâu mà sợ”

Vậy mà, suốt sáng-trưa-chiều-tối rất đông sinh viên từ các trường cao đẳng, đại học; những người cần lao xung quanh khu này cứ lui tới ăn uống hết sức rộn rịch. Khi quan sát một quán trà chanh trên đường Trần Hưng Đạo, Q. Người bán thường chuẩn bị đồ nghề rất gọn nhẹ trên xe đẩy để dễ dàng “tác chiến” Chị Cao Thị Kim Quế, công nhân Nhà máy Thuốc lá Sài Gòn cho biết: “Thấy báo chí phản ảnh ghê quá cũng sợ, nhưng nhiều khi thèm đồ ăn vặt cũng phải mua thôi, đành chặc lưỡi chắc không chết ngay đâu!”.

Nhưng ngặt một nỗi hai bên con đường này thuộc 2 phường khác nhau, nên mới xảy ra trường hợp Công an phường 1 đi kiểm tra thì người bán hàng rong lại chạy sang hạ thuộc quản lý của phường 2, và trái lại.

Đó là cái vòng lẩn quất khiến cho người có thu nhập thấp không có sự tuyển lựa nào khác hơn là phải “sống chung với lũ”. Do số lượng khách đông, người bán luôn tay liên tục bóc vỏ trứng cút, rồi lại xé nhỏ bánh tráng, gọt xoài, trộn nước sốt.

Thành phần căn bản trong chè khúc bạch gồm gelatin, sữa tươi, đường và dầu hạnh nhân, trong đó “gelatin” là vật liệu đốn để làm nên món chè mát ngọt này. Bàn thảo về vấn đề này, ông Lâm Quốc Hùng - Trưởng Phòng Giám sát ngộ độc thực phẩm Cục An toàn vệ sinh thực phẩm (ATVSTP) - đã phân tách: “Có cầu ắt có cung, đó là quy luật chẳng thể thay đổi của thị trường.

HCM hay dọc trên lề đường thuộc khu Công trường Lam Sơn (Q. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều người buôn bán chưa nghiêm túc thực hành. Thịt cá thì người ta ngâm, bơm thuốc cho tươi, rau củ thì không biết đâu là hàng Tàu, hàng ta. Có khi họ dùng căng thẳng ni-lông đã dùng qua nhiều lần để trộn, thậm chí khi khách đốc thúc vì đợi lâu, người bán vô tư… để luôn tay trần bóp, trộn bánh tráng “cho tiện”.

Căn do xuất hành từ việc chủ quán bánh mì đã dùng loại chà bông có chứa độc tố “tụ cầu vàng”, đây là loại vi khuẩn khiến người nhiễm bị đau bụng dữ dội, nôn, đại tiện và hiểm hơn có thể trụy tim mạch, co giật dẫn đến tử vong. Những quầy hàng rong luôn đắt khách - hầu hết là giới trẻ Giá rẻ nên vẫn hút khách Tại các tỉnh thành lớn như Hà Nội, TP.

HCM - cho biết: “Chế biến chè khúc bạch nếu dùng gelatin sạch thì cố nhiên không có vấn đề gì, vì đây là một món ăn bồi dưỡng, thanh nhiệt. Bộ Y tế ra thông tư 30 với 10 tiêu chí về quản lý thức ăn đường phố nhưng việc quản lý vẫn còn nhiều bất cập. Điều đáng nói, buổi sáng, nơi đây là một khu chợ tự phát, đến buổi trưa các quán ăn lề đường được dọn ra bên cạnh những đống rác thải bê bối, chưa kể những mùi khó chịu của chợ búa bốc lên nặc.

Nhưng mà giờ không ăn đồ hò, sinh viên ít tiền lại không có điều kiện nấu ăn như tụi em thì biết ăn ở đâu!”. Chè khúc bạch, trà chanh mật ong, trà sữa trân châu… từng làm giới trẻ “phát cuồng” lại là mầm mống của những căn bệnh lạ.