Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

Nhập học hay tòng ngũ: Bao giờ là thời điểm phù hợp?

Tòng ngũ hay nhập học

Tiến (trái) và em trai song sinh đang tự ôn tiếng Anh ở nhà để đi thi (Ảnh: Internet)

đa số bạn đọc đều hiểu và thông cảm với hoàn cảnh của em Tiến. Tiến sinh ra trong gia đình có cảnh ngộ khó khăn. Để nuôi 4 con ăn học, gia đình đã vay láng giềng, người thân, thậm chí cả lãi ngày đến 70 triệu đồng. Trong khi đó, đặc trưng của ngành Y sẽ phải học đến 6 năm. Nếu Tiến phát xuất nhập ngũ, khi trở về sẽ quên đi nhiều tri thức, gây khó khăn trong việc học.

Bạn đọc Nông Thu Thủy bày tỏ quan điểm cảm thông: “Đứng tại góc độ của một nghiêm đường thì tôi thấy trong tình cảnh của em nên tạo điều kiện để em được học y và trở thành thầy thuốc, người như em tôi tin rằng sau này chính em sẽ góp phần xây dựng giang san. Hãy tạo điều kiện tốt nhất để chắp cánh cho ước mơ của em được sớm thành hiện thực. Em xứng đáng được như vậy.” Đồng quan điểm với Nông Thu Thủy, bạn Nguyễn Thị Hạnh cũng đãi đằng mong muốn: “Mong nhà nước tạo điều kiện cho em ấy được học y để trở thành bác sĩ giỏi trong ngày mai gần. Và sớm được báo hiếu ba má nặng nhọc nuôi em ăn học. Thầy thuốc giỏi và có tâm chữa bệnh cho người nghèo cũng là góp phần xây dựng sơn hà giàu mạnh mà.”

Tuy nhiên, anh Khuất Duy Tuấn lại có cái nhìn riêng. Anh cho rằng nếu “ai cũng viện lý do thì lấy ai ra biên thuỳ và hải đảo?” và “làm gì có bình yên để họ ngồi trên giảng đường?”. Anh Tuấn cho rằng ta “hãy học các nước trong khu vực và trên thế giới.”

Bạn Trịnh Thị Huyền cũng cho rằng em Tiến “nên tham gia tòng ngũ và biết đâu sau hai năm trách nhiệm em lại tiếp chuyện học để trở nên thầy thuốc phục vụ trong quân đội thì sao, mọi việc làm đều là phục vụ cho giang san mà em.”

Nên chọn thời điểm ăn nhập

Em Tiến vui mừng khi đỗ thủ khoa ĐH Y. Ảnh Internet

Đứng trước sự tuyển lựa khó khăn của Tiến, bạn LVM hiến kế là hãy để em Tiến đi học trước rồi sau đó làm quân dịch cũng chưa muộn. “Thực hành quân dịch là bổn phận của mọi công dân; tuy nhiên trong trường hợp này nên chăng cơ quan quân sự các cấp cũng lên linh động tạo điều kiện cho em Tiến được học hành trước (tạm hoãn); sau đó thực hiện nghĩa vụ quân sự cũng không muộn; bởi khi thực hiện kế hoạch tuyển chọn gọi công dân tòng ngũ bao giờ cũng có phòng ngừa chỉ tiêu... Đấy có thể coi là phần thưởng cổ vũ động viên các tấm gương vượt khó trong học tập! – bạn LVM cho biết.

Đồng quan điểm, bạn Trần Thị Phương cũng cho rằng nên để em Tiến đi học xong rồi đi quân dịch: “Lúc đó, quân đội sẽ đào tạo, rèn luyện và hấp thu được một đội ngũ trí thức có chất lượng để phục vụ ngành. Nếu đã là luật thì việc đi nghĩa vụ quân sự của mỗi công dân sẽ đều phải thực hành, nhưng nên linh động trong thực hành.”

Ngoài ra, một số độc giả cũng đưa ý kiến cho em Tiến để có thể ‘vẹn cả đôi đường’ là nên ưu tiên em Tiến học trường viện Quân y.

Bạn Lê Minh Tâm cho rằng: "Hãy cho em ấy học Học viện quân y? Gia đình không phải lo tiền ăn học mà em vẫn thực hành được mong ước trở nên bác sĩ?"

Theo nhiều độc giả thì giải pháp đó sẽ giúp em Tiến có thể bảo đảm cả hai đề nghị là tòng ngũ và học ngành Y.

Còn bạn thì sao? Hãy gửi quan điểm cho chúng tôi vào phần "Gửi ý kiến độc giả" ở dưới bài viết này.

Trân trọng!

BT